Riêng Tư: NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI- Chương 15


Đây là nội dung riêng tư. Cần phải nhập mật khẩu để xem tiếp:

NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI- Chương 10


Ảnh lụm trên google ❤


Edit: Paemairei.

Chu Viễn đột nhiên ngẩng đầu, cách hắn hai bước, một người thanh niên cao cao gầy gầy tay ôm một cái tay nải nhỏ, cách một màn mưa dày đặc nhìn hắn.

Ngay sau khi Khâu Bạch gọi tất cả mọi người đi ra ngoài, kí túc xá liền sụp, đại đội trưởng vội vàng chạy đến sau khi nghe tiếng động lớn, dự định trước đưa bọn họ đến nhà mình nghỉ tạm một đêm. Hắn vốn dĩ cũng đã đi theo đại đội trưởng trở về, nhưng đi được nửa đường thì thấy một bóng người chạy tới, hắn thông báo cho Lữ Nam một tiếng rồi lại quay trở về.

Kết quả hắn nhìn thấy một người nam nhân đang quỳ gối trên một đống bùn dưới cơn bão dữ dội, dùng tay đào bới cái gì đó, cho đến khi nghe thấy người nọ kêu tên của mình, hắn mới xác nhận đó là Chu Viễn.

“Anh tới đây tìm tôi sao?” Khâu Bạch hỏi.

Mưa quá lớn, những giot mưa lạnh lẽo rơi xuống khiến cho Chu Viễn sắp không mở mắt ra được, tóc cũng một sợi một sợi dáng vào trên trán, hắn thấy không rõ khuôn mặt của người trước mắt, cũng không nghe thấy người ấy nói gì, chỉ có thể nhìn thấy khuôn miệng của người đó lúc đóng lúc mở.

Chu Viễn dùng sức chớp mắt thật mạnh, nuốt xuống nước mưa chảy tới bên miệng, sau khi thấy rõ người tới là Khâu Bạch, ánh mắt chợt hiện lên vẻ vừa buồn vừa vui.

Vui chính là vì Khâu Bạch bình an không có việc gì, buồn chính là, hắn cảm thấy mình giống như bị bệnh.

Hắn nắm tay lại thật chặt, xoay người liền đi.
“Này? Anh có chuyện gì vậy?” Khâu Bạch đuổi theo sau, “Anh tức giận?”

“Tại sao anh lại tức giận? Anh lo lắng cho tôi sao?”

Chu Viễn bằng đôi chân dài bước nhanh đi về phía trước, đối với câu hỏi của Khâu Bạch mà giả vờ như mắt điếc tai ngơ.

Tâm trạng của hắn hiện tại vô cùng phức tạp, vừa rồi nếu hắn có một chút tinh ý thì nên phát hiện trong đống đổ nát ở xung quanh một bóng người cũng không có, nếu thực sự có người bị chôn ở phía dưới, thì người dân sống ở gần ký túc xá của nhóm thanh niên trí thức đã sớm ra tới hỗ trợ, việc gì còn phải đợi đến hắn đi đào.

Nhưng khi đó hắn căn bản không có tâm tư đi suy xét đến mặt khác, trong đầu đều là Khâu Bạch có gặp nguy hiểm hay không.

Lúc hắn cho rằng Khâu Bạch bị chôn vùi ở phía dưới của đống đổ nát, đáy lòng hắn dâng lên một trận khủng hoảng so với mưa bão còn muốn dữ dội hơn, hắn chỉ có thể không ngừng đi đào, đi tìm, mới có thể trút bỏ được nỗi sợ hãi thâm nhập cốt tủy.

Hắn sợ hãi mất đi Khâu Bạch.

Đây là loại tình cảm gì?
Chu Viễn không hiểu rõ, chỉ biết thống khổ mà đỡ trán.

“Này! Anh đừng nhúc nhích, tay của anh bị thương rồi.” Khâu Bạch giữ chặt tay của Chu Viễn không cho hắn cử động.

Chu Viễn rút tay lại, không khỏi trừu động, thanh niên gắt gao mà nắm, dùng một đôi mắt tựa như hoa đào thanh lăng mà nhìn hắn, như muốn nói sao anh có thể không biêt trân trọng bản thân mình như vậy.

Hắn há miệng thở dốc, không thể nói nên lời, nhận mệnh mà để cho Khâu Bạch lôi kéo.

Chu nãi nãi bị tiếng mưa to cùng tiếng đỗ sập kinh động tới, lúc này nhìn thấy Chu Viễn cùng Khâu Bạch cả người nước mưa và bùn đất, chật vật bất kham mà trở về, càng khiến bà hoảng hốt.

“Đã xảy ra chuyện gì? Làm sao lại trở thành như vậy?”

Chu Viễn không nói lời nào.

Khâu Bạch tiến lên giải thích, “Không có việc gì đâu nãi nãi, chỉ là ký túc xá của chúng con bị sụp, xin cho con ở lại đây tá túc một đêm.”

“Ai da, thật là tội nghiệp quá, bạn của con đều không có việc gì?” Chu nãi nãi vỗ vỗ đùi.

Khâu Bạch: “Không có việc gì, chúng con chạy ra bên ngoài nhanh nên tất cả đều không sao.”

“Mọi người không sao là tốt rồi, nhanh vào nhà, bà đi đun cho các con chút nước nóng.”

Khâu Bạch nhanh chóng ngăn lại, “ Người đi nghỉ ngơi đi, con cùng Chu Viễn đi đun là được, người đừng lo lắng.”

Lão nhân gia tuổi lớn, xác thật chịu đựng không nổi, đành phải đáp ứng.

Bà nhìn cháu trai đang trầm mặc không nói mà không khỏi lo lắng cho đôi bàn tay đang chảy máu của nó. Mày nhíu lại, đi vào trong phòng run run rẩy rẩy mà lấy ra một cái hộp, nói “Bôi thuốc đi.”

Sau đó trở về phòng.

Chu nãi nãi đi rồi, Khâu Bạch dùng khuỷu tay thọc thọc Chu Viễn, “Viễn ca nhi, anh có phải bị dọa cho ngốc rồi hay không?”

Chu Viễn quay đầu nhìn hắn, con ngươi tối sầm, “Cậu gọi tôi là gì?”

“Viễn ca nhi.” Khâu Bạch cười tủm tỉm, “Tôi nghe Chu nãi nãi gọi anh như vậy, nhũ danh này còn rất dễ nghe.”

Chu Viễn rũ mắt: “Không được gọi tôi như vậy!”

“Vậy tôi gọi anh là gì?” Khâu Bạch trêu chọc hắn, “Viễn ca nhi?”

“Viễn ca nhi?”

“Hay là…. Viễn ca.” Thanh niên ấy giọng nói réo rắt ôn nhuận, lại giống như mang theo một cái móc nhỏ, câu đến nỗi khiến hắn cảm thấy tâm ngứa khó nhịn.

Trái tim của Chu Viễn không chịu khống chế mà đập không ngừng, hắn chỉ cảm thấy một tiếng “Viễn ca” này giống như gọi vào trong lòng của hắn.

Khóe tai nóng bừng, hắn hoảng loạn mà đẩy Khâu Bạch ra, vội vàng bước nhanh vào nhà bếp.

Thời điểm Chu Viễn đang đun nước, Khâu Bạch liền ngồi ở bên cạnh hắn chống cằm mà nhìn.

Vui vẻ mà nghĩ, Chu Viễn thích mình rồi, khẳng định anh ta đã thích mình, nếu không thích mình, tại sao lại có thể quan tâm lo lắng cho mình như vậy? Anh ta nhất định là thích mình.

Chu Viễn cả người cứng đờ, ánh mắt của người bên cạnh mãnh liệt nóng bỏng, suýt chút nữa thiêu đốt hắn. Tay đang thêm củi đều có chút không vững.

Khâu Bạch chú ý tới, cho rằng tay hắn đau, liền đoạt lấy củi, “Tôi làm cho, anh ngồi nghỉ đi.”

Chu Viễn kéo băng ghế nhỏ ngồi vào cạnh cửa, chỉ cần Khâu Bạch đừng nhìn hắn như vậy nữa, hắn làm cái gì cũng được.

Khâu Bạch đem nước nóng đỗ vào trong thùng gỗ, “Nước nóng đã chuẩn bị tốt rồi, anh tắm trước hay là tôi tắm trước?” Hay là cùng nhau tắm. Đương nhiên nửa câu sau là suy nghĩ của Khâu Bạch, hắn hoàn toàn không dám nói ra.

Chu Viễn: “Cậu tắm trước đi.”

“Được thôi.”

Nhà Chu Viễn có một cái phòng tắm đơn sơ, Khâu Bạch liền đem nước nhắc tới bên trong, cởi quần áo tắm rửa.

Chu Viễn như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, đôi mắt không tự chủ được mà nhìn về hướng phòng tắm, một bên ngắm một bên tự mắng chửi mình, cảm thấy chính mình chỗ nào cũng không thích hợp.

Sau khi Khâu Bạch tắm xong, mới phát hiện quần áo trong tay nải của mình tất cả đều bị ướt hết, chỉ tìm được một cái quần con còn hơi khô ráo.

Hắn hướng ngoài cửa kêu: “Chu Viễn!”

Chu Viễn “Đằng” mà một chút mà đứng lên, đã xảy ra chuyện gì? Mình nhìn lén bị phát hiện rồi sao? Nhưng mình chưa kịp nhìn thấy gì mà!

Hắn hoảng hoảng loạn loạn mà xoay quanh ở tại chỗ, không biết nên làm thế nào cho phải, nên nhận lỗi hay là nên ngụy biện?

“ Lấy giúp tôi một bộ quần áo của anh, quần áo của tôi đều ướt, không thể mặc.”

Nghe được lời này, Chu Viễn sửng sốt một chút rồi nhẹ nhàng thở ra.

Hắn tìm cái áo ngắn tay cùng quần dài của mình đi đến cửa phòng tắm, “Khụ, quần áo ở đây.”

Vừa dứt lời, cánh cửa liền mở ra một khoảng, bên trong vươn ra một cánh tay trắng nõn, tinh tế, ngón tay mang theo hơi nước tiếp nhận quần áo đồng thời nhẹ nhàng sờ một chút ở trên mu bàn tay của Chu Viễn rồi nhanh chóng thu tay lại.

Chu Viễn tim đập lỡ một nhịp.

Thẳng đến lúc Khâu Bạch mặc xong quần áo và bước ra khỏi phòng tắm, hắn vẫn còn ngơ ngác mà đứng ở ngoài cửa.

“Đi tắm đi, đứng im ở đây làm gì?” Khâu Bạch cười nhìn hắn.

Chu Viễn ánh mắt chuyển qua trên người của thanh niên, thanh niên thấp hơn so với Chu Viễn nửa cái đầu, lại gầy hơn rất nhiều so với Chu Viễn, cho nên khi mặc vào quần áo của hắn thì có chút rộng. Cổ áo xiêu xiêu vẹo vẹo mà tuột xuống vai, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng ngần như tuyết.

Chu Viễn chỉ dám liếc mắt nhìn, liền bỏ trốn vào phòng tắm.

Khâu Bạch nhìn chính mình, sau đó nhìn Chu Viễn chạy trối chết, lộ ra một nụ cười không có hảo ý.

Sương mù trong phòng tắm lượn lờ, còn mang theo nhàn nhạt hương khí của xà phòng, Chu Viễn hít một hơi, cảm thấy miệng khô lưỡi khô.
Hắn nhìn dưới thân “Tiểu Viễn ” của mình đang dần dần ngẩng đầu, thống khổ mà che lại mặt.

Này….mẹ nó, chuyện quái gì đang diễn ra!

Chu Viễn hướng trên người mình rót một thùng nước lạnh mới miễn cưỡng đem cổ xao động kia áp xuống, hắn trở về phòng, thanh niên đã trải chăn xong xuôi hơn nữa còn nằm vào.

Khâu Bạch nhìn nam nhân chỉ mặc một cái quần đùi, nhẹ nhíu mi một chút, trong lòng hô to đã ghiền.

Nhìn một chút khuôn mặt anh tuấn, cao lãnh này, cơ ngực căng phồng này, sắp hàng chỉnh tề cơ bụng này, xinh đẹp tuyến nhân ngư này, đôi chân thon dài và hữu lực này.

Đương nhiên còn có kia” Chu nhị ca” đang ngủ đông ở giữa hai chân, mơ hồ có thể thấy hình dáng cự vật….

Woaa, chỉ kiểm tra bằng mắt cũng có thể nhìn ra là 22cm.

Nam chính không hổ là nam chính, xem này hùng hậu tiền vốn.

Trừ bỏ gợi cảm, Khâu Bạch tìm không thấy từ khác để hình dung người nam nhân này.

Khâu Bạch thưởng thức một hồi, liền dời đi tầm mắt, bởi vì nếu cứ tiếp tục nhìn, hắn sợ mình sẽ nhịn không được mà nhào lên.

Chu Viễn thấy cậu đã dời đi tầm mắt, cơ thể căng mới dần dần thả lỏng lại, hắn vừa rồi lại cảm giác được cái loại ánh mắt nóng bỏng giống như nham thạch kia, khiến cho cả người của hắn đều không được tự nhiên.

Khâu Bạch vỗ vỗ đệm chăn bên người, thập phần hào phóng, “Đi lên đây.”

Chu Viễn: “……”

Lặng lẽ lăn đến một đầu khác của giường đất ngủ.

“ Anh nằm cách xa tôi như vậy làm gì? Tôi cũng đâu có ăn thịt anh.”

Chu Viễn không hé răng, hắn cảm thấy chính mình thực xấu hổ, nhưng hắn hiện tại thật sự rất kỳ quái, không biết rốt cuộc đã xảy ra tật xấu gì.

Khâu Bạch đành phải tự mình dịch qua đi, “Tôi bôi thuốc cho anh.” Hắn nói xong còn quơ quơ cái hộp nhỏ mà Chu nãi nãi đưa cho.

Bên trong có một lọ sứ nhỏ tinh xảo, khi mở ra có thể ngửi được mùi thuốc thoang thoảng.

Chu Viễn đôi bàn tay to, khớp xương rõ ràng, bàn tay che kín vết chai do làm việc lưu lại, hiện tại lại thêm rất nhiều miệng vết thương thật nhỏ.

Khâu Bạch nhẹ nhàng nâng lên, ánh mắt hơi chau lại, rất là đau lòng. Hắn dùng ngón tay dính lấy một chút thuốc mỡ, tinh tế bôi trên miệng vết thương, lại chậm rãi xoa nắn.

Nhiệt độ từ bàn tay theo cánh tay một đường lẻn vào trong lòng, khiến cho Chu Viễn hô hấp có chút thô nặng.

Hắn ngửa ra sau dựa vào trên tường, thanh niên cách hắn chỉ có một bước chân, hơi hơi gật đầu là có thể nhìn đến cái cổ yếu ớt non mịn của cậu.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu vào khuôn mặt trắng nõn của thanh niên, mái tóc đen xõa ở sau tai, lộ ra lỗ tai nhỏ nhắn đáng yêu, có vẻ thật ngoan ngoãn.

Chu Viễn hầu kết lăn lăn, ngứa răng, muốn cắn.

Sau khi ý thức được ý tưởng khó tin của chính mình, hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn lên bóng đèn đang treo ở phía trên, không dám cúi đầu xuống nữa.

“Xong rồi.” Khâu Bạch đem lọ thuốc nhỏ đặt lại chỗ cũ, nói “Có thể ngủ.”

Hắn nằm vào trong chăn, bên ngoài gió thổi mạnh khiến hắn cảm thấy có chút lạnh, thế là đem chăn kéo đến trên mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt, nhìn về phía Chu Viễn chớp chớp, “Tắt đèn đi.”

~~Hoàn chương 10~~

~Đồng chí Chu chương này sa đọa tới mức nhìn trộm vợ tắm rồi, đồng chí đang dần hiện nguyên hình là một con trung khuyển cở lớn.
Bạch bảo bảo trong chương này yêu nghiệt quá rồi 🤤~

NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI- Chương 9



Edit: Paemairei.

Ảnh lụm trên twitter ❤

Viễn ca nhi? Biệt danh này rất độc đáo, mang theo hương vị của thời xa xưa.

Trong sách viết rằng, Chu nãi nãi thời trước làm nha hoàn thân cận cho phu nhân của một đại gia tộc, sau này cách mạng bùng nổ, bà bị gia chủ đuổi việc rồi chạy nạn đến phương bắc.

Thảo nào lão nhân gia trên người có một loại khí chất đặc biệt mà các lão thái thái bình thường ở nông thôn không có được.

Khâu Bạch hỏi: “Anh Chu Viễn, vẫn luôn đơn độc một mình ạ?”

“Đúng vậy.” Chu nãi nãi nhìn đứa nhỏ này thân thiết, nguyện ý cùng hắn nói nhiều một chút.

Bà nheo lại đôi mắt, nhớ về quá khứ, “Đứa nhỏ này khổ lắm, nó mới sinh ra không mấy năm, cha mẹ liền chết ở trên đường chạy nạn, bà liền mang theo nó, một đường chạy trốn tới nơi này.”

Lão nhân gia dùng tay diễn tả một chút, “Khi đó Viễn ca nhi mới năm tuổi.”

“Trưởng thôn hảo tâm thu lưu hai bà cháu ta, cho chúng ta định cư ở Thanh Hà thôn. Nhưng người dân trong thôn rất bài xích người ngoài, họ ghét bỏ hai bà cháu ta vì là người xứ khác, thường xuyên chỉ chỉ trỏ trỏ, vì vậy những đứa trẻ trong thôn cũng không chơi cùng với Viễn ca nhi, còn hay ức hiếp nó.”

Khâu Bạch nghe thấy tức giận, “Tại sao người không chuyển đi?”

Chu nãi nãi cười một chút, “Bà đã nghĩ đến việc đưa nó đi, không nhẫn nhịn ở lại đây nữa, nhưng Viễn ca nhi quá hiểu chuyện, nó nói với bà, nãi nãi, chúng ta đừng đi, ra bên ngoài lại tiếp tục chịu khổ, vì vậy tốt hơn là vẫn ở lại chỗ này. Bọn họ nếu còn tiếp tục ức hiếp chúng ta, con sẽ đánh trả, con là nam nhân, con có thể bảo hộ nãi nãi.”

“Ha ha, người trong thôn nếu nói cái gì khó nghe, nhóc con này liền xông lên đánh nhau với họ, hung dữ vô cùng. Cho đến tận mấy năm nay, Viễn ca nhi đã lớn, thái độ của người trong thôn đối với chúng ta mới dần tốt lên. Nhưng Viễn ca nhi lại càng ngày càng quái gở, luôn độc lai độc vãng, bên người một người bạn cũng không có.”

Khâu Bạch sững sờ, trong sách cũng không có viết chuyện này.

Tác giả chỉ là vì đắp nặn một nhân vật đối xử với người khác lãnh khốc, vô tình, đối xử với nữ chính ôn nhu, trung khuyển, nhưng lại không giải thích được vì sao Chu Viễn lại là một nhân vật như vậy.

Cậu nghe lời nói của Chu nãi nãi, trước mắt hiện ra một màn như vầy: Chu Viễn bé nhỏ, gắt gao nắm chặt tay, giống như một con báo nhỏ nhe răng với những kẻ bắt nạt hắn, đánh nhau đánh đến cả người đều là vết thương, rồi một mình tránh ở trong góc yên lặng liếm láp miệng vết thương.

Nghĩ đến đó, Khâu Bạch hốc mắt liền đỏ hoe, hóa ra sự lạnh nhạt cùng hung ác của Chu Viễn chính là chiếc áo giáp hắn dùng để bảo hộ chính mình cùng nãi nãi.

Nhưng rõ ràng hắn tốt như vậy, hắn thấy trên đùi mình có đỉa sẽ giúp mình bắt nó, hắn còn cứu mình từ bẫy ra sau đó cõng mình xuống núi, hắn tiết kiệm không nỡ tiêu tiền ngồi xe bò, nhưng lại dùng tiền mới vừa kiếm được mua thịt cho mình.

Khi mình khát hắn sẽ tìm nước uống, và khi mình đau chân hắn lại tặng thuốc mỡ.

Hắn thật ra là một người rất ôn nhu.

Khâu Bạch nước mắt gần như tràn mi, cố kìm không cho nước mắt rơi, cậu nói với Chu nãi nãi: “Nãi nãi, con đi gặp Chu Viễn.”

Lúc này Chu Viễn đang nấu cơm trong nhà bếp, hắn hâm nóng hộp cơm mà Khâu Bạch mang đến, trên thớt là bắp cải do nãi nãi cắt ra, đợi hắn trở về xào.

Nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân, Chu Viễn quay đầu lại, nhìn thấy hốc mắt của Khâu Bạch đỏ bừng, trên vành mắt có nước mắt vẫn còn vươn lại.

Tại sao lại khóc? Thật đúng là quỷ thích khóc nhè.

“Có chuyện gì đã xảy ra với cậu?”

Khâu Bạch trong thanh âm mang theo một chút giọng mũi, như đang làm nũng, “Đau~.”

Chu Viễn buông muôi xuống, bước nhanh qua, trên dưới đánh giá thanh niên, “Đau ở đâu?”

“Đau lòng.” Nước mắt đổ rào rào mà rơi xuống, hòa vào bùn đất trên mặt Khâu Bạch, khiến cậu biến thành một con mèo mướp nhỏ.

Chu Viễn thái dương nhảy nhảy, bất đắc dĩ mà nói: “Cậu đừng nghe nãi nãi của tôi nói, người già rồi, rất thích nói bừa.”

Khâu Bạch lắc đầu, miệng mím chặt thành một đường thẳng, đôi mắt chớp cũng không chớp mà nhìn Chu Viễn, trong ánh mắt có nồng đậm sự thương tiếc.

Thương tiếc?

Chu Viễn nghi ngờ ánh mắt của mình có vấn đề, nếu không làm sao có thể nhìn ra cảm xúc như vậy ở trong mắt của một người nam nhân cùng tuổi.

Hắn đi đến trong sân lấy một chậu nước, làm ướt khăn rồi đưa cho Khâu Bạch, “Lau mặt đi.”

Khăn lông lạnh lẽo phủ ở trên mặt, xua đi hơi nóng trên người, khiến cho Khâu Bạch thấy dễ chịu hơn rất nhiều, tâm trạng cũng không có trầm trọng như lúc nãy.

Dùng sức lau mặt một phen, Khâu Bạch đem nước mắt và bùn đều cọ trên khăn lông , hoàn toàn không cảm thấy mất mặt.

Chu Viễn tỏ vẻ ghét bỏ, đem khăn lông ném vào trong chậu nước, phun ra hai chữ, “Ăn cơm!”

Trên bàn cơm, ba người ngồi đối diện nhau, trước mặt mỗi người có một chén khoai lang đỏ trộn cơm.

Chỉ là Chu nãi nãi cùng Khâu Bạch trong chén đa số là cơm, mà trong chén của Chu Viễn phần lớn đều là khoai lang đỏ.

Khâu Bạch mím môi, trong lòng có chút ấm áp.

Hắn mở ra hộp cơm đã được hâm nóng, gắp cho Chu Viễn và Chu nãi nãi một khối thịt kho tàu, “Nếm thử.”

Chu nãi nãi vội nói: “Ai da, không được đâu, thịt này là con mang đến, con ăn đi.”

Khâu Bạch an ủi, “Người ăn đi, con ăn cơm của người, người ăn đồ ăn mà con mang đến, không phải chuyện này là điều đương nhiên sao?”

“Hôm nay không phải là năm mới, còn có thể ăn đến món ngon như vậy.” Chu nãi nãi cảm thán một câu, đem thịt bỏ vào trong miệng.

“Ăn ngon sao?” Khâu Bạch hỏi.

Chu nãi nãi cười tủm tỉm mà gật đầu, “Ăn ngon, ăn ngon.”

“Ăn ngon, như vậy người liền ăn nhiều thêm một chút.”

Khâu Bạch lại nhìn về phía Chu Viễn.

Chu Viễn cau mày ăn thịt, nếu biết Khâu Bạch đánh cái chủ ý này, sẽ không để hắn đến nhà. Chỉ có một chút thịt mà thôi, trong ký túc xá có năm người chắc chắc là ăn không đủ, còn lấy tới cho hắn ăn làm cái gì.

Phiền phức.

Khâu Bạch không để bụng bộ mặt cau có của Chu Viễn, hiện tại ở trong mắt hắn, Chu Viễn chính là một người bề ngoài thì cứng rắn, nhưng nội tâm lại mềm mại, là tiểu bảo bảo yêu cầu được che chở, quả thật làm cho tình thương của cha của hắn tràn lan.

Thế là hắn không ngừng gắp đồ ăn cho Chu Viễn, Chu Viễn cự tuyệt, hắn liền nói, đều dính nước miếng của amh rồi tôi không ăn đâu.

Chu Viễn biết rõ Khâu Bạch đang chơi xấu, nhưng hắn một chút biện pháp cũng không có.

Chu nãi nãi ở một bên nhìn cười khẽ, đã lâu không có nhìn thấy cháu trai lộ ra biểu tình như vậy, Viễn ca nhi lúc nào cũng đem mình bao lại, không muốn tiếp xúc với mọi người, đơn độc, cô đơn, bà là nãi nãi của Chu Viễn, nhìn ở trong mắt nhưng đau ở trong lòng.

Bây giờ thì tốt rồi, Viễn ca nhi đã có bạn, vẫn là một thanh hoạt bát, đáng yêu như thế, điều này khiến bà an tâm rất nhiều.

——

Thời gian trôi qua nhanh, Khâu Bạch đã ở đây sinh sống hơn nửa tháng, hắn cứ mấy ngày lại chạy đến nhà Chu Viễn, bồi Chu nãi nãi nói chuyện phiếm, đem bà chọc đến cười ha ha.

Chu Viễn vẫn hung dữ như vậy, luôn xụ mặt, nhưng lại không nói một lời mà giúp hắn làm việc.

Tô Cẩm cũng đã thật lâu không có tới tìm hắn, Khâu Bạch cảm thấy những ngày như vậy thật là sảng khoái.

Nhưng mà những ngày gần đây hắn có chút không thoải mái , chính xác mà nói thì mọi người đều không thoải mái.

Bởi vì sắp đến mùa mưa nên bọn họ phải tăng ca thêm giờ mà làm việc.

Nửa đêm, tiếng sấm ầm ầm, cuồng phong gào thét, cho người ta một loại cảm giác là mưa gió sắp tới.

Chẳng mấy chốc, những giọt mưa lớn tí tách rơi trên mái nhà, trên cửa sổ, khiến nhóm thanh niên trí thức bừng tỉnh.

Khâu Bạch nhìn ngoài cửa sổ sấm sét ầm ầm, bỗng nhiên nhớ tới một tình tiết ở trong sách.

Ký túc xá của thanh niên trí thức được xây dựng ở chân núi, khi mưa gió kéo đến, trên núi có đất đá lăn xuống, khiến cho ký túc xá của nhóm thanh niên trí thức bị đổ sập. May mà nhóm thanh niên chạy ra kịp thời, nên không có người bị thương, nhưng ký túc xá đã không còn, mỗi người cũng đều bị thiệt hại về tài sản ở mức khác nhau.

Đại đội trưởng không muốn tiêu phí sức người và tiền bạc để trùng tu lại ký túc xá, thế là đem nhóm thanh niên trí thức phân chia đến nhà của các thôn dân để ở, mà “Khâu Bạch” vừa lúc bị phân tới nhà hàng xóm của Tô Cẩm, nhà của Lý Vượng.

Lúc đó, Tô Cẩm cùng “Khâu Bạch” đã bắt đầu ái muội, vừa lúc chuyện này cho hai người càng nhiều cơ hội ở chung, thế là tình cảm của hai người tiến triển vượt bậc.

Vài ngày sau, Tô Cẩm trọng sinh, liền nghĩ cách mà trả thù “Khâu Bạch”, khiến hắn cưỡng hiếp em gái 14 tuổi của Lý Vượng —— Lý Xuân Hiểu, sau đó hắn bị đánh đập, ngồi tù, rồi bị bắn chết.

Khâu Bạch nhìn lại cả đời ngắn ngủi của “Khâu Bạch” ở trong sách, run lập cập, sau đó nhanh kêu Lữ Nam, Lưu Vĩ thu thập một chút đồ vật quý trọng chạy nhanh ra ngoài, chính mình cũng đi thông báo cho nhóm nữ thanh niên trí thức.

Khoảng mười phút sau, theo một tiếng ầm vang lớn, ký túc xá của nhóm thanh niên đổ sập.

Thanh âm này đánh thức những thôn dân đang ngủ say, tất cả họ đều thức dậy và nhìn xung quanh.

Nằm ở trên giường đất chuẩn bị ngủ Chu Viễn nghe được thanh âm mở mắt ra bật người dậy, có chút lo lắng không yên. Hắn đi đến phía trước cửa sổ mở ra nhìn, mưa to gió lớn phất vào nhà khiến cho cửa sổ cũng ướt nhẹp.

Mơ hồ nghe thấy, hàng xóm cách vách đang nói chuyện với nhau, “Thanh niên trí thức… Sụp…. Nghiêm trọng….”

Những âm thanh mơ hồ không rõ chui vào lỗ tai Chu Viễn, làm đồng tử của hắn tức khắc phóng đại, trên mặt hiếm thấy xuất hiện biểu tình kinh hoảng.

Hắn mở cửa ra chạy tới hướng chân núi cách đó không xa.

Ngắn ngủn năm phút đồng hồ đi đường nhưng cảm giác dài như một năm.

Trước mắt là một mảnh phế tích, nơi nơi là bùn lầy cùng đá vụn, xà nhà nghiêng ngã trên mặt đất, ngăn tủ bị đập đến chia năm xẻ bảy chỉ còn tấm ván gỗ, tất cả đều bị vùi lấp ở trong bùn đất dơ bẩn, không nhìn ta hình dáng ban đầu.

Chu Viễn ngơ ngẩn mà nhìn, thất tha thất thểu mà chạy tới.

“Khâu… Khâu Bạch.” Giọng nói nghẹn ngào đến mức nói không nên lời.

Dưới cơn mưa xối xả, một mảng trắng nhỏ nổi lên từ trong nước bùn.

Chu Viễn chậm rãi mà nhặt nó lên, đó là một tấm vải mềm màu trắng hình vuông, có viền may.

Đó là khăn tay mà Khâu Bạch luôn mang theo bên người.

Hắn lao tới giống như bị điên, tay không đào bới đất đá, ngón tay bị đá vụn cắt đứt cũng không dừng lại.

“Khâu Bạch!”

“Khâu Bạch!”

Chu Viễn một bên đào phế tích, một bên khàn cả giọng mà kêu.

Nhưng đến khi hắn hết sức lực, cũng không có người đáp lại.

Hắn ngồi thụp xuống đất, trong tay gắt gao nắm chặt khối khăn tay áp lên trên trán, trong cổ họng phát ra một tiếng động khó giải thích thành lời.

“Chu Viễn?” Có người gọi tên hắn.

~~Hoàn chương 9~~

NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI – Chương 8



Edit: Paemairei.

Ảnh lụm trên twitter ❤

Khâu Bạch cảm thấy rất thoải mái, cậu nói cảm ơn với Chu Viễn đang đứng ở bên cạnh, đem thuốc mỡ trả lại cho hắn.

Chu Viễn tức giận mà nói: “ Thuốc mỡ này cậu đã dùng qua rồi không cần phải trả lại cho tôi! ”

Khâu Bạch: “……”

Không cần thì thôi, vậy thì mình sẽ giữ lại.

Hai người cọ tới cọ lui chậm rãi mà trở về thôn, vốn dĩ chỉ mất hơn hai giờ đi đường nhưng lại đi mất hơn ba giờ.

Khâu Bạch có chút ngượng ngùng, nếu không có hắn, Chu Viễn đã sớm về đến nhà từ lâu.

Đi đến chỗ ngã rẽ, đột nhiên hắn gọi Chu Viễn đang đi phía trước lại.

“Cho anh.” Hắn lấy ra một cái túi giấy.

Chu Viễn thậm chí không thèm liếc nhìn một cái liền nói không cần.

“Nói cho anh thì anh hãy nhận đi.” Khâu Bạch đem túi giấy nhét vào trong ray Chu Viễn rồi chạy đi.

Chu Viễn nhìn bóng dáng thanh niên chạy xa, cúi đầu mở ra túi giấy, chỉ thấy bên trong có hai cái bánh bao, cùng một khối bánh táo.

Còn có, một viên kẹo con thỏ.

Mặt trời lặn, bầu trời lúc hoàng hôn không còn những tia nắng gắt chói chang như ban ngày, mà nhạt màu dần, đẫm một màu da cam nhè nhẹ, nắng chiều tràn đầy ở chân trời, bao phủ lên toàn bộ thôn bằng một tầng vàng nhạt ái muội.

Nam nhân cao lớn đứng ở tại chỗ rũ mắt xuống, sửng sốt hồi lâu mới xoay người về nhà.

——

Thời điểm Khâu Bạch trở lại ký túc xá , nhóm thanh niên trí thức đều bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.

Nhìn thấy Khâu Bạch, Tôn Thiến hỏi: “Sao cậu về muộn thế?”

“Đừng nói nữa.” Khâu Bạch giơ hai xâu thịt ba chỉ trong tay lên, “Làm thịt kho tàu ăn.”

Lữ Nam kinh ngạc: “Cậu mua được thịt!”

Khâu Bạch đắc ý gật đầu, “Tối nay chúng ta ăn một bữa no nê !”

Ngô Lị đang muốn nấu cơm, thấy thế nhận lấy thịt từ trong tay Khâu Bạch ước lượng thử , “Thịt này khoảng 3kg, nấu hết tất cả à?”

“Làm!” Khâu Bạch nói chắc nịt, “Trời nóng như vậy, không làm hết sẽ hỏng thịt.”

Hắn lại lấy gia vị cùng dầu ăn từ trong túi ra, nói với Ngô Lị, “Cho gia vị nhiều một chút, ăn sẽ ngon hơn.”

Ngô Lị gật gật đầu, mười phần tự tin nói, “Được rồi, tôi nhất định xuất ra toàn bộ bản lĩnh!”

Chờ đến lúc Ngô Lị mang ra một nồi thịt thơm ngào ngạt, mọi người đều thở dồn dập.

“Từ từ!” Khâu Bạch ngăn lại mấy người đang nóng lòng muốn thử, “Để tôi múc ra trước một chén đã.”

Hắn lấy hộp cơm bằng thiếc của mình ra, múc ra hai muỗng lớn thịt cùng canh, đóng chặt nắp rồi để sang bên cạnh, đảm bảo rằng nó sẽ không đỗ ra bên ngoài.

Sau đó quay lại bàn cơm, vẫy vẫy tay với mọi người, “Chúng ta ăn thôi.”

Từng khối thịt kho tàu vuông vức, da tuy béo nhưng không ngấy, thịt nạc mềm mại ngon miệng, hương vị thơm ngon khiêu khích vị giác, cho người thưởng thức sự tận hưởng đến hương vị cuối cùng.

Dùng bánh bột bắp quét lên một chút nước sốt thịt, vốn dĩ khó có thể nuốt trôi lương thực phụ đều trở nên ngon hơn rất nhiều.

Khâu Bạch thầm nghĩ, đáng tiếc không có cơm, nếu không nhất định sẽ càng ngon hơn.

Ba cân thịt, tuy rằng thoạt nhìn rất nhiều, nhưng bọn họ có năm người, trong đó ba người là thanh niên huyết khí phương cương, nên càng ăn nhiều hơn.

Cho nên một nồi thịt đã bị ăn sạch sẽ, ngay cả canh trong nồi đều bị mấy người lấy bánh bột bắp quét sạch, không còn sót lại chút gì.

Ăn uống no đủ, mấy người đồng loạt mà tựa lưng vào ghế, vuốt bụng thở dài.

“Lần này thật sự muốn cảm ơn Khâu Bạch vì đã mời mọi người ăn thịt.”

“Đúng vậy, ăn tết cũng chưa được ăn ngon như vậy.”

Khâu Bạch nằm xoài trên ghế không muốn cử động, chỉ hơi hơi xua tay, tỏ vẻ không cần cảm ơn.

Hắn từ trước đến nay ân oán phân minh, những thanh niên trí thức này đối xử tốt với hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ đối xử với họ chân thành.

Hơn nữa hắn vẫn luôn nhớ rõ Lữ Nam cùng Lưu Vĩ đã bắt cá cho hắn, cho nên liền dứt khoát mời bọn họ ăn thịt, vừa lúc chính mình cũng muốn ăn.

Lữ Nam nghĩ nghĩ, “Như vậy, để cảm ơn, tôi sẽ giặt quần áo cho cậu một tháng.”

“Không cần, không cần.”

Lưu Vĩ gãi gãi đầu, “Tôi, tôi làm việc giúp cậu.”

Khâu Bạch bất đắc dĩ, “Thật sự không cần, tôi mời các cậu ăn cơm không phải vì muốn các cậu giúp tôi làm việc.”

Tôn Thiến cùng Ngô Lị thấy thế nói: “Như vầy đi, chúng tôi sẽ vá áo giúp cậu, quần áo của cậu có chỗ nào rách thì cứ giao cho chúng tôi.”

Cái này Khâu Bạch không cự tuyệt được, hắn có một việc muốn nhờ nữ thanh niên trí thức hỗ trợ.

“Cậu có biết may khăn tay không?” Khâu Bạch hỏi. Cái khăn tay lúc trước của hắn là chính hắn tùy tiện cắt, sợi chỉ ở mép khăn đều bay lên trông không đẹp chút nào.

Tôn Thiến gật gật đầu, “Tôi biết may.”

“Thật tốt quá.” Khâu Bạch lấy miếng vải mềm ra, “Giao cho cậu, có thể may mấy cái thì cứ may, tôi không có yêu cầu gì, chỉ cần không may xấu quá là được.”

Tôn Thiến mỉm cười, “Bảo đảm sẽ may thật đẹp cho cậu.”

Cuối cùng thực hiện được nguyện vọng ăn thịt. Lẽ ra đêm nay Khâu Bạch hẳn là ngủ rất ngon, nhưng thực tế lại bị Lưu Vĩ ồn ào đến mức thức đến hừng đông.

Nguyên chủ sức khỏe không sao, có lẽ là bởi vì điều kiện gia đình không tồi, cho nên thường xuyên có thể ăn đồ ngon, nhưng Lưu Vĩ liền thảm, hắn đã nhiều năm không ăn thịt, đột nhiên ăn nhiều thịt như vậy, dạ dày chịu đựng không được, thế là Tào Tháo rượt chạy cả đêm.

Lăn lộn đến hừng đông, mới đỡ đau bụng.

Thế là ngày hôm sau, ba người đi làm việc với sáu cái quầng thâm mắt lớn.

Ruộng lúa mạ đều cắm xong rồi và công việc được giao hôm nay là làm cỏ cho các ruộng ngô.

Khâu Bạch bị đơn độc phân tới một miếng đất, không cùng Lữ Nam làm gần nhau. Ra đến ruộng, hắn chết lặng nhìn đám cỏ dại mọc cao cao khắp ruộng.

Chết tiệt, hắn không có đeo bao tay, chẳng lẽ bây giờ phải trở về lấy?

Ngẫm lại vẫn là tính, hắn lười đi trở về một chuyến, đơn giản ngồi xổm trên đất dùng tay kéo.

Một lần lại một lần, kéo đến tay hắn đầy bùn, bởi vì ngủ không đủ giấc mà mơ mơ màng màng sắp ngủ gật, hắn xoa nhẹ đôi mắt một phen, cố gắng xốc dậy tinh thần.

Thời điểm Chu Viễn đi tới, hắn nhìn thấy chính là thanh niên uể oải, ỉu xìu mà ngồi xổm nơi đó, đôi mắt híp lại, đầy mặt đầy tay đều là bùn đất, trông như dân chạy nạn.

Chu Viễn khụ một tiếng.

Khâu Bạch đang định ngủ gật, bị hắn làm cho giật mình, ngồi bệt xuống dưới đất, ngửa đầu hơi mang hoảng sợ mà nhìn hắn.

Sau khi thấy rõ người tới, Khâu Bạch thở dài, vỗ vỗ ngực, nhỏ giọng oán giận, “Anh làm tôi sợ muốn chết, đi đường sao lại không phát ra tiếng vậy chứ.”

Chu Viễn nhíu mày nhìn quầng thâm dưới đáy mắt của hắn, hỏi : “Cậu tối hôm qua thức ăn trộm gà hả?”

“Anh mới ăn trộm gà đó! Tôi chỉ ngủ không đủ giấc.” Khâu Bạch cúi đầu dụi mắt, trong mắt như có hạt cát.

Chu Viễn không nói nữa, cởi bao tay xuống ném cho Khâu Bạch, sau đó xoay người rời đi.

Khâu Bạch mờ mịt mà nhìn đôi bao tay sờn rách kia, có chút sững sờ.

Không nghĩ tới một lúc sau Chu Viễn quay lại, giọng nói trầm thấp mang theo áp lực và bực bội, “Phần việc của cậu là thửa nào?”

Thế là, Khâu Bạch liền ngồi trên mặt đất nhìn Chu Viễn gọn gàng sạch sẽ mà dọn sạch cỏ dại.

Khâu Bạch cảm thấy trong lòng có chút vui mừng, Chu Viễn thích mình, khẳng định là hắn thích mình, nếu không thích mình thì làm sao có thể giúp mình làm việc được? Hắn nhất định là thích mình rồi.

Sức hấp dẫn của mình thật là không người nào có thể kháng cự, ngay cả nam chính cũng không thể thoát khỏi.

“Ừm, đây xem như trả lại bánh bao và bánh táo cho cậu.” Chu Viễn thở hổn hển , lau mồ hôi.

Khâu Bạch: “……” Mộng đẹp tan vỡ.

Khâu Bạch khó thở, “Vậy ngày hôm qua tôi còn mời anh ăn mì, chuyện này anh làm thế nào trả lại cho tôi?”

Chu Viễn không nói gì.

Khâu Bạch hừ một tiếng, nhìn nhìn trời, đã tới giờ ăn cơm trưa, hắn tròng mắt chuyển động, nói với Chu Viễn: “Anh ở đây chờ tôi, không được đi.”

Hai mươi phút sau, hắn ôm một cái hộp cơm thở hổn hển chạy về, “Đi thôi, đi đến nhà anh ăn cơm.”

Chu Viễn: “Không được.”

Khâu Bạch đúng lý hợp tình, nói “Tại sao lại không được, tôi tự mang theo đồ ăn, chỉ ăn của anh chút cơm, không cần keo kiệt như vậy!”

Chu Viễn cắn răng, nhưng lại không có biện pháp nào trước thanh niên, “Cậu muốn tới thì tới, nhưng nhà tôi không có đồ ăn ngon đâu.”

Khâu Bạch vẫy vẫy tay, hoàn toàn không thèm để ý, hắn chỉ là muốn cho Chu Viễn chút thức ăn cải thiện bữa ăn mà thôi.

Cậu biết điều kiện gia đình của Chu Viễn không tốt lắm, Chu Viễn săn thú kiếm tiền đều dùng để mua thuốc cho Chu nãi nãi, ngày thường đồ ăn trong nhà có thể còn không bằng so với nhóm thanh niên trí thức, nhưng Chu Viễn vóc người cao lớn, không ăn thịt như thế nào được, cậu phải nghĩ biện pháp cho hắn bổ một hồi.

Nhà Chu Viễn ở đầu thôn đông, là một ngôi nhà đất thấp bé được lợp tranh, sân rất nhỏ, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp, trên giá phơi nắng có một ít ớt cùng hạt phơi khô.

Hai con gà mái già ở trong sân thầm thì kêu, chậm rì rì mà dạo quanh.

Chu nãi nãi đang ngồi trên chiếc ghế mây ở ngoài sân phơi nắng, thấy Chu Viễn mang theo người trở về, nheo lại đôi mắt vẩn đục đánh giá.

“Nãi nãi, đây là sinh viên Khâu người trong thôn.”

Chu nãi nãi nhìn nhìn, trên khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười hiền hậu, ” Chàng thanh niên này lớn lên cũng thật tuấn tú.”

Khâu Bạch ngoan ngoãn mà ngồi xổm bên cạnh đầu gối của Chu nãi nãi, “Chu nãi nãi, sức khỏe của người như thế nào?”

“Bà…, bà già rồi, không còn dùng được nữa .” Lão nhân gia thở dài một tiếng.

Khâu Bạch nói: “Người đừng nói như thế, nhìn cái sân nhỏ này được quét dọn sạch sẽ biết bao, Chu Viễn làm sao mà cẩn thận như vậy được, chắc chắn là người đã quét dọn mỗi ngày.”

Chu nãi nãi cười ha hả gật đầu.

“Vậy người xem, người không già một chút nào, nhà này không có người thì không thể nào gọn gàng như vậy được.”

Chu nãi nãi bị hắn hống đến mức mặt già cười thành một đóa hoa cúc, không ngừng mà vỗ nhẹ tay hắn, “Con, đứa nhỏ này, miệng như thế nào có thể ngọt như vậy.”

Chu Viễn ở một bên nhìn một già một trẻ ở chung hòa thuận, vui vẻ, biểu tình lãnh ngạnh trong chớp mắt nhu hòa xuống, khóe miệng gợi lên một chút độ cong nhỏ đến nỗi không thể phát hiện được, xoay người đi xuống nhà bếp nấu cơm.

Chu nãi nãi nhìn thấy Chu Viễn rời đi rồi, khẽ nói với Khâu Bạch, “Đây là lần đầu tiên nó dẫn người về nhà đó.”

Khâu Bạch rất phối hợp mà thò lại gần, nhỏ giọng nói: “Con với Chu Viễn là bạn tốt.”

Lão nhân khàn khàn giọng, hỏi: “Là bạn sao? Thật tốt quá, Viễn ca nhi của chúng ta vẫn luôn đơn độc một mình, lần này cuối cùng cũng làm quen được bạn, tốt quá rồi.”

~~Hoàn chương 8~~

NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI- Chương 6


Ảnh lụm trên weibo tại thấy ngon nên đăng lên thôi mừ ❤

Edit: Paemairei.

“Tôi muốn mua 1 cân.” Hắn từ trong túi móc ra 5 mao tiền đưa cho người bán hàng.
Người bán hàng nói: “Được rồi.” Nàng động tác nhanh nhẹn mà đóng gói một cân kẹo đường đưa cho Khâu Bạch.
Cảm nhận được gói kẹo nặng trĩu trên tay, tâm tình của Khâu Bạch đột nhiên tốt hơn một chút.

Lữ Nam cùng Lưu Vĩ tiếc không nỡ mua, kẹo quá mắc, gia cảnh nhà họ không có điều kiện như nhà Khâu Bạch .

Sau đó ba người họ lại tiếp tục đi xem mấy cái quầy, mỗi người mua một số đồ dùng sinh hoạt và ra khỏi của Cung Tiêu Xã.

Cung Tiêu Xã bên trong có rất nhiều người khiến cho không khí có phần ngợp ngạc và oi bức, nhiều loại hương vị hỗn tạp trộn lẫn vào nhau, khiến cho Khâu Bạch cảm thấy choáng váng, bước ra bên ngoài hít một hơi thật sâu, mới cảm thấy chính mình sống lại.

“Tôi muốn đi mua một ít thịt.” Khâu Bạch quay sang nói với hai người.
Lưu Vĩ lắc đầu, “ Lúc này thịt đã sớm bán hết rồi, muốn mua thịt thì cậu nhất định phải dậy sớm mới được.”

“Như vậy à.” Khâu Bạch suy sụp, trên mặt lộ rõ biểu tình mất mát, kể từ lúc xuyên qua đến thời  điểm hiện tại cậu đã chưa một lần nếm tới thức ăn ngon, hơn nữa mỗi ngày cậu đều chịu đói, cậu cảm thấy nếu còn tiếp tục sống như vậy thì sẽ không còn tí xíu nào niềm vui trong cuộc sống nữa.

“Nhưng tôi biết một chỗ rất tốt.” Lữ Nam thần thần bí bí mà nói.
Khâu Bạch ngay lập tức quay sang nhìn hắn với ánh mắt sáng quắc.
Lữ Nam giả vờ khụ một tiếng, một lúc sau mới chậm rì rì mà phun ra hai chữ: “Chợ đen.”

Khâu Bạch ngay lập tức hai mắt tỏa sáng, chợ đen, hắn đã từng nghe nhắc đến trong nhiều bộ tiểu thuyết, đây là một trong những điểm thăm thú mà những nhân sĩ xuyên qua nhất định phải đến, là một con đường tắt để kiếm tiền!

Nhưng Lưu Vĩ lại có chút do dự, khuôn mặt hàm hậu của hắn lộ ra một tia sợ hãi, “Không, đừng đi, mua bán trái phép trong chợ đen chính là trọng tội.”

Khâu Bạch thấy Lưu Vĩ không muốn đi nên cũng không muốn ép buộc hắn, vì vậy giao cho hắn một công việc nhẹ nhàng.
“Nếu như vậy, cậu đi tìm Ngô Lị cùng Tôn Thiến, xem các nàng đã mua sắm xong chưa, sau đó chúng ta cùng nhau tập hợp ở chỗ xe bò.”

Lữ Nam cũng gật đầu đồng ý.
Lưu Vĩ thở ra nhẹ nhàng, hắn tuy rằng to đầu, nhưng lá gan lại bé, những hành vi có dính dáng đến vấn đề phạm tội hắn không dám chạm vào dù chỉ chút đỉnh.
Vì vậy sau khi nghe xong lời của Khâu Bạch hắn vội vàng đi tìm hai cái nữ thanh niên trí thức.

Khâu Bạch đi theo Lữ Nam rẽ trái rồi lại rẽ phải, rẽ mấy vòng, cuối cùng đi vào một cái hẻm nhỏ.
Hẻm nhỏ rất hẹp và chật chội, nhưng đông người qua lại. Người ra vào nhìn nhau, tìm xem có đồ vật mình muốn mua ở đây không, nếu cả hai người bán và người mua đều đạt được sự  nhất trí, họ sẽ ra hiệu rồi lặng lẽ đến một bên để giao dịch.

Vừa không ồn ào cũng không ầm ĩ, như thể tuân thủ theo một bộ quy tắc tiềm ẩn đã có từ lâu.
Khâu Bạch nhỏ giọng hỏi: “Làm sao mà cậu biết nơi này?” Ở trong trí nhớ của hắn, nguyên chủ cùng Lữ Nam năm ngoái thì cùng nhau xuống nông thôn, đã ở Thanh Hà thôn được một năm, nhưng chưa từng tới chợ đen.

Lữ Nam ghé sát vào tai hắn nhỏ giọng nói, “ Có một lần tôi một mình tới trấn trên, nhìn thấy có hai người lén lút, trong lòng tôi vì tò mò nên liền đi theo sau hai người bọn họ, đánh bậy đánh bạ liền đến được chợ đen.”

Khâu Bạch giật giật mình nhếch lên khóe miệng, “Vậy lòng hiếu kỳ của cậu cũng lớn lắm ha.”
Một trận gió thổi tới, có nhàn nhạt hương thơm  thổi đến trước người Khâu Bạch, hắn hít hít cái mũi, “Mùi thơm quá ~.”
“Đi, đi xem.”

Hai người theo hương vị đi đến trước mặt của một đại thẩm, “Đại thẩm, người đang bán gì, nghe mùi thơm quá.”
Đại thẩm xốc tấm vải trên rổ xuống, “Tôi đã hấp bánh táo, cậu thanh niên có muốn mua không?”

Bánh táo hình vuông được xếp ngăn nắp, trông mềm mại ngon miệng, mặt trên của bánh còn có điểm xuyết táo tàu, ngửi mùi rất thơm ngọt.
“Bao nhiêu tiền?”
“Một mao tiền thì được một khối bánh.” Một khối bánh có kích thước bằng lòng bàn tay.
Khâu Bạch không một chút do dự liền mua năm khối bánh.

Hắn mới vừa mua xong, liền nghe thấy Lữ Nam ở bên cạnh nói: “Hả? Cậu nhìn xem đó là ai?”
Khâu Bạch đưa mắt nhìn theo, thì thấy một người đàn ông cao lớn thoạt nhìn thật cao lãnh trông có vẻ đang rất khó chịu dựa vào ven tường, không phải Chu Viễn thì là ai?

Hai người đứng ở đó nhìn Chu Viễn mà lẩm bẩm thầm thì, nên khiến cho Chu Viễn chú ý.
Hắn quay đầu nhìn sang khi nhìn thấy Khâu Bạch, sắc mặt hắn tức khắc trầm xuống, trông thật hung dữ.

Khâu Bạch bĩu môi, tại sao vừa nhìn đến mình thì anh ấy liền bày ra bộ dáng rất không cao hứng.
Nói với Lữ Nam đang đứng bên cạnh: “Cậu đi về trước đi, nói với Lưu Vĩ bọn họ không cần chờ tôi đâu, tôi còn có chút việc phải làm.”
Lữ Nam nhìn nhìn Chu Viễn, lại nhìn sang thân người bé nhỏ của Khâu Bạch, dặn dò nói: “Cậu đừng gây gổ với anh ta, anh ta thoạt nhìn quá hung mãnh sẽ đánh người.”

“Ha ha…” Khâu Bạch cười ra tiếng, “Được rồi, cậu đừng lo lắng, yên tâm đi, tôi sẽ không gây gổ với anh ta.”
Lữ Nam có chút lo lắng bước chậm chậm mà rời đi.

Khâu Bạch một chút lại một chút dịch sang bên cạnh, đi đến trước mặt Chu Viễn, “Anh đến đây bán đồ sao?”
Trước mặt nam nhân bày nhiều loại động vật khác nhau, bao gồm có gà rừng, thỏ, và chuột đồng. Đó là con mồi mà hắn bẫy được.

Chu Viễn không đáp lại hắn, mà hỏi ngược lại: “Cậu tới nơi này làm cái gì?”
“Mua đồ ăn.” Khâu Bạch giơ giơ bánh táo trong tay lên, “Anh có muốn ăn không?”
“Không ăn! Nhanh đi ra chỗ khác chơi!” Chu Viễn trầm giọng, cộc lóc mà đuổi người.
Khâu Bạch nói: “Đừng đuổi tôi đi, tôi sẽ giúp anh bán những thứ này, coi như là cảm ơn anh vì ngày hôm qua đã cứu tôi.”
Chu Viễn trầm giọng nói: “Không cần, tôi có thể tự mình bán.”

“Anh thôi đi, khách tới hầu như đều bị anh dọa chạy.” Khâu Bạch chọc ghẹo hắn.
Người khác làm buôn bán, chưa nói đến gương mặt tươi cười đón chào khách hàng, cũng nên hòa nhã, tử tế với khách hàng, chỉ riêng có hắn đứng ở đó, một thân đầy lệ khí, trên khuôn mặt cao lãnh viết “Không được tới gần lão tử” “Đừng bắt chuyện với lão tử”.

Nó không giống như một người bán, mà giống  như đang muốn đánh cướp hơn, như vậy thì còn ai dám tới gần hắn.
Khâu Bạch trợn tròn mắt, “Anh cứ qua bên kia đợi đi, đừng làm người ta sợ.”
Chu Viễn nhìn cậu ta thật sâu một cái, rồi đứng dậy tránh ra chỗ khác.

Kỳ thật thời này mọi người đều muốn ăn thịt, nhưng thịt trên thị trường khan hiếm, đắt đỏ lại  cần phải có phiếu mới được mua, cho nên có rất nhiều người tìm đến chợ đen để thử vận may, những động vật hoang dã giống như Chu Viễn đã bẫy được từ trên núi hẳn nên bán được nhiều nhất.

Nhưng cố tình Chu Viễn lại có một khuôn mặt cao lãnh, điệu bộ còn hung dữ, vì vậy cho nên mồi dù có ngon cũng không có người dám đến mua.

Hiện giờ Khâu Bạch đứng ở đó, khuôn mặt tuấn tú trên mặt còn mang theo ý cười nhu hòa, thoạt nhìn thật dễ bắt chuyện, hơn nữa trước mặt còn bày nhiều loài động vật hoang dã, lập tức thu hút được vài người đến hỏi giá.
“ Con thỏ này bán như thế nào?”

Khâu Bạch nói: “Tám mao tiền một cân, không cần phiếu.” Hiện giờ thịt heo là tám mao tiền một cân nhưng phải cần có phiếu, nhưng xét cho cùng thì rốt cuộc con thỏ cũng không có nhiều thịt như heo cũng không có nhiều mỡ để có thể thắn làm đầu ăn.
Bác gái nhíu nhíu mày, “Rất mắc, bằng giá thịt heo rồi.”

Khâu Bạch cười tủm tỉm, “Người đừng so sánh giá của thịt thỏ với thịt heo, tuy bằng giá nhưng con không cần phiếu, hơn nữa con thỏ này cả ngày chạy trên núi, nên thịt trên người vừa săn chắc vừa dẻo dai, ăn rất ngon. Huống chi người xem con thỏ này, bộ lông trắng nõn lại còn nguyên vẹn, người trở về dọn dẹp sạch sẽ một chút, rồi có thể làm chiếc găng tay lông thỏ cho cháu nội, mang vừa đẹp lại giữ ấm tốt cho mùa đông, nó thật sự rất thích hợp.”

Bác gái nghe hắn nói một phen thì rất cao hứng, nghĩ đến đứa cháu nhỏ có thể mang găng tay lông thỏ do bà làm, trong lòng liền vui tươi hớn hở, nghĩ lại một chút, vừa có thể ăn thịt lại có thể làm găng tay, vẫn là mình có hời to.

“Được rồi, vậy tôi lấy con thỏ này.”
Khâu Bạch cầm lấy cân đòn bên cạnh lên cân, “Bốn cân sáu lạng, tổng cộng là 3 tệ 6 mao 8.”
Bác gái móc tiền ra đưa cho Khâu Bạch, vui sướng mà rời đi.

Khâu Bạch bán được một đơn hàng, cong lên khóe miệng, hướng về Chu Viễn đang đứng ven tường mà phất tay, làm khẩu hình, “Tôi, lợi, hại, chưa.”

Chu Viễn vẫn luôn dựa vào tường đứng quan sát Khâu Bạch, đôi mắt ngập nước của thanh niên khi cười rộ lên đặc biệt hấp dẫn người khác, khiến người ta từ cái nhìn đầu tiên đã có thiện cảm.

Khi cậu ta nói chuyện với mọi người sẽ hơi hơi cuối xuống, rất là lễ phép, một khuôn mặt xinh đẹp lại ngoan ngoãn đặc biệt hấp dẫn một ít đại nương, đại thẩm, có thể đem các nàng chọc đến vui vẻ, thoải mái, sau đó tâm trạng tốt mà mua thêm đồ.

Mặc dù trước đây hắn chưa từng tiếp xúc với  Khâu Bạch, nhưng trong ấn tượng của hắn cậu ta không phải như thế này, từ sau ngày ngất xỉu đập đầu thì giống như thay đổi thành người khác.
Bất tri bất giác, hắn đã nhìn chằm chằm vào thanh niên thật lâu.

Khâu Bạch hướng hắn vẫy tay, khiến hắn đột nhiên tỉnh táo lại, Chu Viễn hừ nhẹ một tiếng, che dấu việc mất tự nhiên của mình.

Khâu Bạch thấy hắn quay đầu đi làm ngơ mình, cũng không thèm để ý, cười tủm tỉm mà tiếp tục bán hàng, bằng cái miệng ngọt của cậu, thật nhanh liền bán sạch hết những con mồi còn lại.

Cậu cầm tiền đi về hướng Chu Viễn, nhẹ nhàng nâng lên cằm, đối với hắn nói: “Như thế nào hả , tôi lợi hại phải không, nếu như dựa vào  anh, còn không biết bao lâu mới bán hết được.”

Chu Viễn tiếp nhận tiền, ánh mắt trầm xuống, “Lần sau đừng tới nơi này, rất nguy hiểm.”
Khâu Bạch lúc này mới nhớ tới mục đích đến đây của mình, “Tôi tới mua thịt heo, nhưng không nhìn thấy quầy bán thịt.”

“Cậu muốn mua thịt?”
Khâu Bạch gật đầu.
“Vậy cậu đứng đây chờ tôi.” Chu Viễn nói.
Khâu Bạch khó hiểu, hỏi  “Anh định làm gì?” Chu Viễn không trả lời.

Tròng mắt cậu chuyển động, đã hiểu ý của Chu Viễn, nói thêm một câu, “Tôi muốn mua thịt ba chỉ, không cần mua loại có nhiều mỡ!”
Sau khoảng nửa giờ, Khâu Bạch chờ đến nỗi cả người đều rũ rượi, Chu Viễn mới trở về.

Trong tay hắn xách theo hai xâu thịt ba chỉ  nạc mỡ đan xen, đưa cho Khâu Bạch.
Khâu Bạch há to miệng, kinh ngạc cảm thán, “Woaa!!.”
“Anh thật lợi hại,  anh mua ở đâu vậy? Có thể chỉ tôi chỗ mua không, lần sau tôi sẽ tự mình mua.”

Chu Viễn nói: “Tôi sẽ không chỉ cho cậu chỗ mua.” Đó là một lò mổ tư nhân, chấp nhận thật lớn rủi ro để kiếm tiền, một khi bị bắt, tất cả những người có liên quan đều phải ngồi tù, không biết vì sao, hắn không muốn cho thanh niên trước mắt này gặp nguy hiểm.

Khâu Bạch bĩu môi, “Tôi đem tiền trả cho anh, mua hết nhiêu tiền?”
Chu Viễn tự mình đi về phía trước, “Không cần trả, đây là thù lao của cậu khi bán hàng giúp tôi.”

“Không được không được, ngày hôm qua anh đã cứu tôi, chuyện này sao có thể tính được?” Ơn cứu mạng còn chưa trả, làm sao có thể chiếm tiện nghi của anh ta, huống hồ gia cảnh của Chu Viễn có vẻ rất nghèo. Bà của anh ta đã uống thuốc nhiều năm rồi, làm tiêu pha hết số tiền tiết kiệm trong gia đình.
Ai mà ngờ được những gì Chu Viễn chuẩn bị nói ra trong giây tiếp theo, ngay lập tức khiến cho lòng biết ơn của Khâu Bạch tan vỡ trong nháy mắt.

~Hoàn chương 6~

Tiểu kịch trường 4: Một tháng trước đêm “phản công” thất bại.

Ngày đầu tiên ” Bạch bảo bối, tối nay em muốn ăn cái gì”

“Cà rốt.” Bạch bảo bảo vừa xoắn xoắn ngón tay vừa phụng phịu trả lời.

Ngày hôm sau ”Bảo bối, tối nay em lại muốn ăn cái gì?”

“Trứng.” Bạch bảo vẫn tiếp tục mút ngón tay

Ngày thứ ba, ngày thứ tư. . . . . . Bạch bảo bảo  vẫn một lòng trung thành với trứng và cà rốt.

Chu mãnh công thấy vậy ngạc nhiên hỏi : “Vì cái gì mấy ngày nay đêm nào bảo bối cũng chỉ ăn cà rốt và trứng như vậy?”

Bạch bảo bảo tươi cười bí hiểm : “Đây là bí mật! Tuyệt đối không nói cho anh nghe đâu”

Vào đêm “phản công”, thừa dịp Bạch bảo đang vào phòng vệ sinh chuẩn bị = =,  Chu mãnh công vì quá tò mò mà đã đọc lén quyển nhật ký mà Bạch bảo bảo quên chưa kịp mang đi cất.

Thấy bên trong có một dòng được Bạch bảo viết lại mỗi ngày” Ăn gì bổ nấy, ăn trứng bổ trứng, ăn nhiều cà rốt hy vọng jj có thể to hơn. đây chính là kế hoạch lớn phản công của đại nam nhân!!!”

Chu mãnh công khép nhật ký lại, dữ tợn tươi cười: Được!!! Hay lắm bảo bối…

_Pae_

NAM CHÍNH VỀ TAY TÔI- Chương 5


Ảnh lụm trên twitter ❤

Edit: Paemairei.( Kix phụ edit khúc cuối.)

Cậu thanh niên trí thức này tại sao lại kiều khí như thế.

Hắn nắn vuốt ngón tay, khô cằn mà nói: “cậu đừng khóc, mấy người bạn của cậu tìm cậu sắp điên rồi, nhanh nhanh xuống núi trở về nhà đi.”

Khâu Bạch lau nước mắt, muốn đứng lên, nhưng chân mềm nhũn lại ngồi trở về.

Chu Viễn nắm cánh tay của hắn đỡ hắn đứng lên, nhìn xuống chân hỏi, “Cậu bị thương à?”

Khâu Bạch lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Tôi không bị thương chỉ là không có sức, cả người đều vô lực.”

Ngồi dưới hố cả một ngày, lại lạnh lại đói lại sợ hãi, hiện tại là nửa điểm sức lực cũng không có.

Chu Viễn có chút không yên tâm, bẫy rập kia đều là những cây trúc bén nhọn, vạn nhất đâm đến nơi nào nhưng không phát hiện ra, chờ đến lúc xuống núi có thể đã nguy hiểm.

Hắn cau mày, một tay cầm lấy đèn pin, một tay nhấc chân của Khâu Bạch lên rồi xoa xoa xem thử. Khâu Bạch có chút ngượng ngùng, tuy rằng hắn cùng Chu Viễn đều là hai đại nam nhân không có gì phải kiêng dè, nhưng hắn là cong , chuyện này….chuyện  này thật sự có điểm thẹn thùng.

Chu Viễn thấy hắn che che dấu dấu, thì càng  cho rằng hắn đã bị thương, dùng sức đẩy ra tay của Khâu Bạch, quả nhiên ở trên quần thấy một cái lỗ. Hắn mở ra quần xem, chỉ thấy phần trắng nõn bên trong đùi có lưỡng đạo vết thương hồng tím đan xen vết máu, nhìn qua thật ghê người.

Hắn nhịn không được duỗi tay chạm vào, sờ đến một mảnh ấm áp trơn bóng, trong lòng hắn có từng đạo tê ngứa chợt lóe mà qua, khiến trái tim rung động.

“ah!” vết thương bên trong đùi của Khâu Bạch bị lòng bàn tay thô ráp của hắn chạm vào, kêu lên một tiếng đau đớn.

Chu Viễn hoàn hồn, nhanh chóng rút tay về như bị bỏng, cổ họng lăn lộn hai cái, trầm giọng nói: “Kêu cái gì! Chỉ trầy có một chút, sau khi xuống núi bôi chút thuốc mỡ lên là được!”

Khâu Bạch thật ủy khuất trả lời: “…… Đã biết rồi!”

Chu Viễn thở dài, xoay lưng khom người xuống , “Leo lên, tôi cõng cậu xuống núi.”

Khâu Bạch không khách khí, tay chân cùng sử dụng lực mà bò lên trên lưng, ôm cái cổ của nam nhân nói, “Đi thôi.”

Nam nhân lưng dài vai rộng, rất có cảm giác an toàn, Khâu Bạch ghé vào mặt trên, nghiêng đầu nhìn xem khuôn mặt lãnh ngạnh của hắn, cảm thấy trái tim nhảy lên lợi hại, đóa hoa sen mà bấy lâu nay cậu luôn giấu dưới đáy lòng lại nở ra một chút.

Chu Viễn lại cứu mình một lần, người nam nhân này thật ngầu, hắn rất thích.

Hắn nhất định sẽ không để nam nhân tốt như thế bị nữ chính lợi dụng, tuy rằng hắn có lẽ cũng sẽ không chiếm được……

Khâu Bạch rầu rĩ không vui mà nghĩ, cảm giác  mỏi mệt dần dần chiếm cứ đại não, đầu nghiêng nghiêng dựa vào bên cạnh liền ngủ.

Chu Viễn lúc này cũng không dễ chịu, Khâu Bạch đầu dựa vào chỗ cổ của hắn, hô hấp ấm áp phun ở trên da, mang theo một trận tô ngứa, khiến lỗ tai cũng ngăn không được mà nóng lên.

Hắn không được tự nhiên động động cổ, lại nghe thấy thanh niên trên lưng rầm rì một tiếng, lập tức cứng người lại, sau đó lấy lại bình tĩnh, nện bước vững vàng mà đi xuống núi.

Khâu Bạch là bị đói tỉnh, trời còn chưa sáng, bụng sôi từng trận đem hắn đánh thức, hắn từ trong ổ chăn bò dậy, mang ra khối hạch đào cuối cùng ăn luôn, lại uống thêm một chén nước, mới miễn cưỡng ngừng đói.

Nhưng mặc cho hắn làm như thế nào cũng đều không thể ngủ tiếp được nữa, cứ như vậy thức đến bình minh.

Thời điểm Lữ Nam tỉnh lại, liền thấy Khâu Bạch không chớp mắt mà nhìn ngoài cửa sổ, đem hắn dọa sợ.
“Cậu làm sao vậy?”
Khâu Bạch áy náy mà nói: “Tôi không sao, việc ngày hôm qua tôi thành thật xin lỗi, đều tại vì tôi chạy lung tung nên mới khiến cho các cậu lo lắng.”

Lữ Nam xua xua tay, “Cậu không có việc gì là tốt rồi, nhưng hôm qua thật sự đã dọa Lưu Vĩ sợ hãi, hôm qua thời điểm cậu không trở về, cậu ta lo lắng đến nỗi cơm cũng ăn không vô, vẫn luôn tự trách chính mình đã không kịp thời đuổi theo cậu nên mới khiến cho cậu bị lạc.”

Lưu Vĩ lúc này cũng tỉnh, chỉ lặng im mà nhìn Khâu Bạch không nói câu nào, nhưng trong mắt có tự trách cùng áy náy.
Khâu Bạch an ủi hắn, “Là lỗi của tôi, cậu đừng để trong lòng, huống hồ tôi vẫn bình an không có chuyện gì nguy hiểm xảy ra.” Lưu Vĩ người này quá thành thật, có chuyện gì sai đều tự trách bản thân.
Lưu Vĩ lúc này mới mỉm cười, gật gật đầu đi ra ngoài rửa mặt.

Nhìn Lữ Nam đang mặc quần áo, Khâu Bạch nhân cơ hội hỏi: “Tối hôm qua là Chu Viễn đưa tôi trở về à?” Hắn ngủ một giấc đến nửa đêm, nên không biết chuyện gì đã diễn ra.
“Đúng rồi chính là Chu Viễn cõng cậu về, chúng tôi còn tưởng rằng cậu bị thương, kết quả chỉ là ngủ say thôi, dọa chúng tôi sợ bóng sợ gió một hồi.”

Khâu Bạch hỏi: “Vậy Chu Viễn có nói gì không?”
“Không có, hắn thả cậu xuống liền đi về nhà.”
Khâu Bạch nghe vậy “Ừ” một tiếng, nhưng có vẽ hứng thú không cao.
Lữ Nam thấy thế lại nói: “Nhưng thật ra buổi chiều hôm qua thời điểm phát hiện cậu vẫn chưa trở về, Tô Cẩm rất sốt ruột, nàng vẫn luôn giúp đỡ mọi người tìm cậu, cô ấy là một cô gái tốt, cậu nên đối xử tốt với cổ.”

Nhìn Lữ Nam trên mặt ái muội tươi cười, Khâu Bạch kéo kéo khóe môi, “Cậu đang nói cái gì vậy hả? Tôi cùng Tô Cẩm không phải là mối quan hệ kia như cậu đã tưởng.”
“Nhưng tôi thấy rõ cô bé đó rất thích cậu, mấy ngày hôm trước không phải còn mang đường trắng tới cho cậu đó sao? .”
Nhắc tới chuyện này, Khâu Bạch vỗ vỗ trán, “Cậu không nhắc thì tôi đã quên, tôi phải mang tiền trả lại cho cổ, đường này là cô ấy mua giúp cho tôi, vì vậy nên cậu đừng đi ra ngoài nói bậy, làm hỏng thanh danh con gái nhà người ta.”

Lữ Nam thấy hắn nói chuyện nghiêm túc, đứng đắn như thế, đành phải gật gật đầu, nói sang chuyện khác, “Hôm nay được nghĩ, chúng tôi định sang trấn trên mua đồ, cậu đi chung chứ?”

“Đi huyện thành? Tôi đi, cho tôi đi cùng với!” Khâu Bạch rất cao hứng, mấy ngày hôm nay chuyện thú vị cứ một chuyện rồi một chuyện kéo nhau mà đến, vì thế nên cũng khiến cậu không có thời gian đi thương cảm cho vận mệnh đáng thương của mình.

Lúc ăn cơm, Khâu Bạch nhớ tới cảm giác đói khát mà ngày hôm qua ở đáy hố cậu đã cảm thụ, cho nên mặc dù vẫn là đồ ăn giống như mọi ngày khó có thể nuốt xuống, nhưng cậu cũng cố gắng đem tất cả cơm đều ăn sạch sẽ.

Ăn xong hắn vuốt ve cái bụng trướng trướng có một loại cảm giác thỏa mãn kỳ quái, đại khái đây là đói khát dẫn tới di chứng.
Bởi vì muốn ra cửa, Khâu Bạch sửa soạn một chút, đem chính mình dọn dẹp sạch sẽ, mặc vào áo sơ mi trắng, quần đen, gọn gàng lại thanh nhã. Hắn nhìn tuấn mỹ thanh niên trong gương, tự luyến mà sờ sờ cằm, cảm thán nói, thật là mỹ mạo!

Khâu Bạch theo mấy người đi vào cửa thôn, một chiếc xe bò đang lẳng lặng chờ, ngồi trên xe có hai, ba người, đều muốn đi trấn trên.
“Nhóm thanh niên trí thức cũng đi trấn trên à!” Lưu bá bá đánh xe bò nhiệt tình mà chào họ.
Mấy người đều cười gật đầu, mỗi người đưa cho Lưu bá bá hai phân tiền, đây là tiền xe.

Tuy rằng đất nước hiện tại  còn không cho phép làm buôn bán, nhưng mọi người đều là người trong thôn, mọi người ai cũng sẽ không nói ra ngoài, trấn trên nói xa không xa, nói gần cũng không gần, Lưu bá bá đánh xe đưa bọn họ, cũng coi như là giúp người trong thôn một phương tiện.
Khâu Bạch mới vừa lên xe, liền nghe thấy một giọng nữ, “Sinh viên Khâu, ngồi ở đây.”
Hắn quay đầu nhìn xem, đúng là Tô Cẩm, xem ra ngày đó lời nói của hắn cũng không có tác dụng.

Trên xe còn có hai đại thẩm đều đang nhìn bọn họ mà cười, bọn họ đều là người lớn, tiểu tâm tư của Tô Cẩm ở trong mắt họ muốn giấu  cũng giấu không được.
Khâu Bạch trong lòng âm thầm thở dài, không có qua đó ngồi, mà ngồi xuống đối diện Tô Cẩm.
“Sinh viên Khâu, ngày hôm qua anh có bị thương hay không, em tìm anh thật lâu.” Tô Cẩm quan tâm hỏi.
Khâu Bạch lắc đầu, “Tôi không có việc gì, cảm ơn cô.”

Sau đó từ trong túi móc ra 5 mao tiền đưa cho Tô Cẩm, “Tô đồng chí, đây là tiền đường mà ngày hôm đó cô giúp tôi mua, hôm nay tôi mang đến, cô hãy nhận lại tiền đi.”
Tô Cẩm lập tức không biết làm sao, lắp bắp mà nói: “ đường đó là em cho anh, em không cần anh trả lại tiền.”

Khâu Bạch nghiêm túc cự tuyệt, “Tô đồng chí, tôi không thể vô cớ mà nhận đồ của cô.”
Tô Cẩm đỏ hốc mắt, em thích anh ba chữ liền phải buột miệng thốt ra.
Khâu Bạch nhanh dùng ánh mắt ngăn lại nàng.
Nhìn chung quanh còn có nhiều người, Tô Cẩm da mặt mỏng,  lời nói thổ lộ lại nghẹn trở về, chỉ có thể nhận lấy tiền.
Xung quanh hai đại thẩm dùng ánh mắt vi diệu mà xem Tô Cẩm, như là xuyên thấu qua bên  ngoài nhìn thấu nội tâm ý tưởng của nàng, chuyện này làm cho sắc mặt Tô Cẩm trong lúc nhất thời có chút ngượng ngập.

Kỳ thật Khâu Bạch cũng không nghĩ trước mặt nhiều người khiến cho nàng mất mặt, nhưng đến giờ phút này chỉ có duy nhất một việc mà  nguyên chủ cùng Tô Cẩm có liên quan đến nhau, hắn nghĩ phải giải quyết sạch sẽ chuyện này.
Hiện giờ trước mặt những người này, hắn đem tiền trả cho nàng, ngày sau Tô Cẩm trọng sinh, cũng không có biện pháp lại hất nước bẩn vào người hắn.
Hơn nữa hắn cùng Tô Cẩm sớm hay muộn cũng sẽ đối đầu, sớm một ngày muộn một ngày cũng không có gì khác biệt.

Khâu Bạch hôm qua sau nửa đêm cũng không ngủ, suy nghĩ cả đêm về việc tương lai.
Một khi Tô Cẩm trọng sinh, khẳng định muốn bắt hắn khai đao, nhưng hắn đã biết rõ cốt truyện, biết Tô Cẩm sẽ dùng biện pháp gì đối phó mình, đến lúc đó giặc tới thì đánh, nước lên thì lại nâng nền.
Hắn sẽ vĩnh viễn hành động trước Tô Cẩm một bước, căn bản không cần sợ nàng.
Trừ chuyện này ra, hắn còn muốn đem Chu Viễn “Bắt cóc”, không làm người yêu, thì cũng có thể làm huynh đệ.

Tóm lại không thể để cho Chu Viễn cùng Tô Cẩm xảy ra quan hệ, không muốn nhìn đến thời điểm Tô Cẩm đi ôm đùi vàng của nam chính.
Nghĩ như vậy, tâm của Khâu Bạch từ khi xuyên qua tới mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ bất an cũng dần dần an ổn xuống.

Xe bò lảo đảo lắc lư, đi khoảng một giờ sau mới đến trấn trên. Ngô Lị cùng Tôn Thiến, hai nữ thanh niên trí thức kết bạn rời đi. Lữ Nam, Lưu Vĩ cùng Khâu Bạch ba người còn lại thì cùng đi Cung Tiêu Xã.

Cung Tiêu Xã biển người tấp nập, trước mỗi quầy đều đông người chen chúc, có rất nhiều người muốn mua đồ vật thật, nhưng mà đại đa số là đang xem náo nhiệt. Người bán hàng sắc nhọn lớn giọng không ngừng vang lên.
“Muốn mua cái gì nhanh nói đi, đừng làm cho người sau phải chờ sốt ruột!”
“Mua không nổi cũng đừng sờ, mât công lại hỏng của tôi!”
“Này này này, tôi nói cậu đó, không trả tiền đây thì đừng nghĩ chuyện rời đi!” ……

Âm thanh cãi cọ ầm ĩ làm não Khâu Bạch lập tức muốn ngất đi, rất may còn có Lữ Nam cùng Lưu Vĩ lôi kéo hắn, ra sức chen vào quầy. Người bán hàng xem Khâu Bạch ăn mặc sạch sẽ, diện mạo tuấn mỹ, trên mặt lộ ra một vẻ nhu hòa tươi cười nói.
“Đồng chí, ngài muốn mua gì?”

Phía sau, Lữ Nam cùng Lưu Vĩ xem đến líu lưỡi, người bán hàng này đối xử với nhóm bọn họ cùng người khác, đãi ngộ thật đúng là không giống nhau, vừa rồi còn hung hãn vô cùng với khách hàng ban nãy, thế mà đến bọn hắn thì sắc mặt hắn ta liền thay đổi.
Khâu Bạch nhìn quầy trưng bày kẹo sữa hình đại bạch thỏ, trước mắt sáng ngời.
“Tôi muốn cái này.”
“Đồng chí, loại kẹo sữa này là từ trên tỉnh nhập về, không cần phiếu, 5 quan tiền 1 cân.”
Khâu Bạch “chậc” một tiếng, kẹo này rất quý, so với thịt đều quý.

~~Hoàn chương 5.~~

Manhua – Tiểu Bánh Ngọt Long Trí – Chap 37-38


Tiểu Bánh Ngọt Long Trí (Hàng Trí Tiểu Điềm Bính)  Tác giả: @喔_一碗粥 – 申申菌 Nguồn weibo: 申申菌 Edit & Trans: Đài Hoa Cúc Đây là bài post tổng hợp các chap từ trước đến hiện tại. Các bài post … Tiếp tục đọc

Manhua – Tiểu Bánh Ngọt Long Trí – Chap 34 – 35 – 36


Tiểu Bánh Ngọt Long Trí (Hàng Trí Tiểu Điềm Bính)  Tác giả: @喔_一碗粥 – 申申菌 Nguồn weibo: 申申菌 Edit & Trans: Đài Hoa Cúc Đây là bài post tổng hợp các chap từ trước đến hiện tại. Các bài post … Tiếp tục đọc

Manhua – Tiểu Bánh Ngọt Long Trí – Chap 32 -33


Tiểu Bánh Ngọt Long Trí (Hàng Trí Tiểu Điềm Bính)  Tác giả: @喔_一碗粥 – 申申菌 Nguồn weibo: 申申菌 Edit & Trans: Đài Hoa Cúc Đây là bài post tổng hợp các chap từ trước đến hiện tại. Các bài post … Tiếp tục đọc

Manhua – Tiểu Bánh Ngọt Long Trí – Chap 30 – 31


Tiểu Bánh Ngọt Long Trí (Hàng Trí Tiểu Điềm Bính)  Tác giả: @喔_一碗粥 – 申申菌 Nguồn weibo: 申申菌 Edit & Trans: Đài Hoa Cúc Đây là bài post tổng hợp các chap từ trước đến hiện tại. Các bài post … Tiếp tục đọc